Cách đây ba năm, khi vô tình chạm vào một bài viết hay và cảm động, chúng ta thường mang trong mình sự khâm phục sâu sắc dành cho người viết. Để có được những dòng chữ “chạm” đến hàng ngàn trái tim, tác giả đã phải đi sâu vào từng trải nghiệm, để những suy ngẫm đủ chín muồi rồi mới chậm rãi đặt bút.
Bài viết ấy, với những ai mới tập tành viết lách, câu chữ đôi chỗ có thể còn ngô nghê, lủng củng hay vấp vài lỗi chính tả. Thế nhưng, đó lại chính là “dấu vết” chân thật nhất, phơi bày con người thật của họ. Còn với những ai vốn ít khi viết, việc hoàn thành một bài viết dài từng là một rào cản lớn, một thử thách đầy kiêu hãnh để tự vượt qua giới hạn của chính mình.
Nhưng giờ đây, bức tranh ấy đã thay đổi…
Kỷ Nguyên Của AI: Khi “Viết Hay” Không Còn Là Thử Thách
Chúng ta đang sống giữa kỷ nguyên bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI). Viết dài, viết hay dường như không còn là chuyện quá khó khăn.
Chỉ cần một dòng prompt (câu lệnh), một bài viết mẫu, hay đơn giản là gửi vài trang sách cho AI “đọc”, chúng ta có thể nhận lại ngay một bài viết với kết quả hoàn hảo. Ta dễ dàng yêu cầu AI đóng vai một chuyên gia tâm lý, một nhà văn kể chuyện đại tài… Những lớp học hướng dẫn cách viết dần thưa thớt người, nhường chỗ cho những khóa học “prompt engineering” – nghệ thuật điều khiển AI.
Nhưng Thương tự hỏi: Nếu những dòng chữ ấy mang tâm hồn của máy móc, thì liệu thế giới bên trong của chúng ta có thực sự đang giàu có hơn?
AI có thể thấu hiểu mọi dữ liệu về bạn, nó phân tích được thói quen và sở thích của bạn. Nhưng liệu AI có thể giúp bạn thực sự thấu cảm chính mình?
Sự Tỉnh Thức Tự Thân: AI Là Trợ Lý, Bạn Là Người Làm Chủ
Gợi nhắc lại hành trình Thương đọc và đúc kết từ cuốn sách ‘Không ai cản được AI‘, có một thông điệp Thương nhớ mãi: AI là người trợ lý thông thái, nhưng chúng ta mới là người làm chủ tư duy.
Tư duy của chúng ta giống như một thanh kiếm. Càng được mài giũa bằng sự động não, bằng quá trình tự suy nghĩ, nó càng trở nên sắc bén. Viết lách cũng không ngoại lệ. Nếu không tự mình dấn thân vào từng dòng chữ, tự mình đánh vật với ngôn từ để diễn đạt ý nghĩ, ta sẽ đánh mất cơ hội được chạm vào những tầng sâu kín nhất của tâm hồn mình.
Viết không chỉ là tạo ra nội dung, viết là một quá trình tự chữa lành và khám phá bản thân.

25 Phút Viết Mỗi Ngày: Khoảng Lặng Để Nuôi Dưỡng Tâm Hồn
Với Thương, 25 phút mỗi ngày – đặc biệt là vào buổi sáng tinh mơ khi tia nắng đầu tiên vừa chạm hiên nhà – là khoảng lặng thiêng liêng dành riêng cho việc viết.
Thương thường chọn một đề bài bất kỳ, không gò bó, rồi để ngòi bút tự do len lỏi vào những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Sau mỗi 25 phút ấy, Thương cảm thấy bản thân và “đứa trẻ” bên trong mình như được vỗ về, an ủi, và kết nối sâu sắc hơn với hiện tại.
Bạn có muốn thử không? Thương gợi ý cho các bạn một vài chủ đề bên dưới để chúng mình cùng bắt đầu hành trình “viết để hiểu mình” nhé:
-
Điều gì khiến bạn cảm thấy biết ơn nhất trong ngày hôm nay?
- Một nỗi sợ mà bạn vẫn luôn giấu kín là gì? Hãy trò chuyện với nó.
- Nếu được gặp lại bản thân của 5 năm trước, bạn sẽ nói điều gì?
- Kể về một lần bạn thất bại và bài học quý giá nhất bạn rút ra được.
25 phút viết. 25 phút để lắng lại giữa dòng chảy ồn ã ngoài kia.
Hãy thử tắt điện thoại, cất AI sang một bên, và lấy giấy bút ra. Hãy để tâm hồn bạn được lên tiếng.
BẠN CÓ THỂ ĐỌC THÊM SÁCH: KHÔNG AI CẢN ĐƯỢC AI TẠI ĐÂY

#ChaiyoThương
Càng chăm chỉ, càng may mắn.